My life ( Ngày hôm qua….đã từng ) – Phần 4

My life ( Ngày hôm qua….đã từng ) Phần 1

My life ( Ngày hôm qua….đã từng ) Phần 2

My life ( Ngày hôm qua….đã từng ) Phần 3

 

Ngày hôm qua…đã từng – My Daisy (Chap 71)

Không cần phải nói cũng biết nó hào hứng thế nào khi sắp được cầm trên tay số tiền lương đủ để mang sợi dây chuyền đúng hẹn về. Nó chạy như bay đến cửa hàng, thi thoảng lại dùng tay trái cho vào túi quần cứ như để chắc chắn rằng số tiền ấy sẽ không bay đi mất. Không chỉ một mình nó vui mà cả nhỏ Ly chị Phượng và một vài nhân viên cửa hàng khác cũng rộn rả chia vui với nó. Tự nhiên trở thành trung tâm của mọi người trong cửa hàng, từ một thằng nhóc mua đồ không đủ tiền, lần này trở lại thì như khách vip, ai ai cũng cười nói thăm hỏi chia vui, nhỏ Ly nói không sai, ở đây mọi người đều như người nhà gần gũi nhau khác xa với vẻ hào nhoáng vốn có ở một cửa hiệu thời trang giữa thành phố xa hoa này.
– Coi cái mặt của anh kìa, y như con nít. Đi thôi, tính đứng đây ngắm hoài hả.
– Ờ ờ!
Nó giật mình cười trừ rồi cẩn thận bỏ sợi dây chuyền vào trong hộp sau đó cho vào túi áo bên trong kéo khóa lại. Hôm nay SG không phải mùa lạnh, SG càng chưa bao giờ có khái niệm mùa lạnh nhưng nó vẫn mặc chiếc áo khoác dày này chỉ vì cái áo có túi rộng khóa được ở phía bên trong, điều này đồng nghĩa với việc nếu ai muốn cướp sợi dây chuyền của nó thì chỉ có thể đó là lúc nó không còn cử động được nửa. Nói vui thì vui vậy chứ dù sao cẩn thận vẫn tốt hơn, đồ gì của nó cũng có thể qua loa nhưng nếu là của chị thì nó sẽ cẩn thận hơn cả mức cần thiết. Nó vui vẻ đề máy cho xe hòa vào dòng người không quên vẫy tay chào chú bảo vệ.
– Chưa thấy ai vô tư như anh.
– Là sao em?
– Hổng có gì, nhưng mà sống như anh vậy cũng hay.
– Sao nửa?
– Hết mình vì điều mình muốn, em thấy anh cày ngày cày đêm vậy mà hổng thấy anh than thở gì hết, lần nào gặp em cũng thấy anh vui vẻ như bình thường. Chúc mừng anh nha!
– Này, bửa nay làm bà cụ non hay sao vậy. Giờ muốn đi đâu ăn gì?
– Cái ông này toàn làm mất hứng, hồi nảy nói rồi, mình sẽ đi ăn lẩu và uống caffe. Lẩu là sở thích của em, caffe là sở thích của anh vậy là công bằng hen.
– Ờ thì chỉ đường, anh không có biết quán nào đâu
– Biết rồi biết rồi, giờ cái đầu anh toàn nghĩ tới người đẹp sắp được đeo sợi dây chuyền này chứ đâu nhớ được gì nửa.
– Chọc hoài nha.
SG buổi đêm trời mát, người vui vẻ cho nên nó cũng nói chuyện nhiều hơn với nhỏ Ly, thực ra hôm nay là ngày nó phải thực hiện lời hứa dẫn nhỏ đi ăn một bửa để cảm ơn chứ không nó cũng chạy ngay qua nhà chị chơi từ lâu rồi. Ngồi caffe đến tận gần 10h nhỏ Ly mới trả tự do cho nó, ngay lập tức phóng như bay sang nhà chị. Vừa đến cổng đã nhìn thấy chị đang ngồi trên ghế giữa sân, người mặc chiếc váy ngủ màu trắng, nếu không có ánh đèn rọi sáng chắc nó cũng tưởng là ma. Nó tự mở cửa vào luôn chứ không bấm chuông nửa khỏi làm phiền chú ba, từ lâu nó đã được chú ba làm cho một chìa khóa riêng, chỉ là từ bên ngoài mở cửa thì hơi khó khăn so với từ bên trong.
– Nè sao ngồi đây một mình vậy? Đang làm gì đó chị?
– …
– Sao im ru vậy? Buồn ngủ hả? Sao không đi ngủ đi ai kêu ngồi đây chi không biết?
– …
– Đói quá có gì ăn không?
– …
– Nay sao lạ vậy. Phù mõi lưng quá cho nằm chút.
Nó tự đấm đấm vào vai cho đỡ mõi rồi nằm dài luôn xuống ghế, đang chuẩn bị ngả đầu xuống cái gối chị đang đặt lên đùi mình thì “cốp”, êm ái đâu không thấy chỉ thấy đầu nó đau tê tái vì đập xuống ghế.
– Uidaaaa chơi kỳ vậy? Đau nhóc.
Nó xoa xoa đầu quay qua nhìn thì chỉ thấy chị đứng dậy nhìn nó bằng ánh mắt hình viên đạn, ngay cả cái gối cũng rút ra cầm trên tay chứ không cho nó nằm. Phát hiện tình hình có vẻ lạ, nó liền đứng dậy nhìn chị xem xét.
– Nè! Nay sao vậy? Thái độ gì ngộ vậy? Sao im ru vậy?
– Hứ!
– Uidaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!
Tình hình có vẻ căng thẳng rồi đây, không thèm nói gì, chỉ hứ một tiếng rồi quay đi không quên để lại cho nó một cú dậm chân đau suýt chảy cả nước mắt. Nó đã làm gì nên tội thế này.
– Nè! Đứng lại nói rõ ràng coi, gì kỳ vậy hả?
Chị đi thẳng vào trong nhà còn nó cũng vừa khập khiễng đi theo vừa xoa xoa vết đau ở chân. Vào tới nhà, nó cảm nhận ngay không khí u ám bao trùm lấy nó, ánh mắt của chú thím ba, bé Xíu nhìn nó cứ như muốn ăn tươi nuốt sống. Nói chung tính sau, kéo chị lại hỏi cho rõ cái đã.
– Nè! Đã nói đứng lại! Sao tự nhien giận rồi đánh người vô cớ vậy hả? Tử tội trước khi chết cũng phải được biết lý do chớ, nói nghe cái rồi muốn giận gì cho giận thoải mái.
– Đi hỏi con nhỏ áo đỏ mấy người chở đi chơi á! Hứ!
Chết cha, con nhỏ áo đỏ, không lẽ chị đang nói nỏ Ly, nhưng sao chị biết được nhỉ, ở quận 7 mà biết được con nhỏ áo đỏ nhó chở đi chơi ở quận 1.
– Ơ! Áo đỏ, áo đỏ nào? Sao chị biết? Nhưng Ly nó mặc áo hồng mà, đâu phải…
Chết cha tập hai, hình như nó nói hớ thì phải, nhận ra sai lầm của mình nó vội tự bịt miệng lại, cảm nhận xung quanh là những ánh mắt rực lửa nhìn nó gay gắt hơn. Chị quay mặt lại nhìn thẳng vào mặt nó, tuy cái nhìn có vẻ ghê gớm nhưng không hiểu vì sao nó lại suýt cười phì ra. Chị tiến lại phía nó, nhìn chằm chằm…
– Uidaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!
Nó vừa nhảy lên vừa la như bị chọc tiết, không có cái ngu nào bằng cái ngu dám đối mặt với chị khi cái người đó đang giận, một cú dậm vào chân còn lại của nó bằng hết sức lực, chị lạnh lùng đi thẳng lên lầu bỏ lại nó đau đớn cả tâm hồn lẫn thể xác. Có khi nào đêm nay không toàn mạng trở về không đây trời. Nó mon men lại ngồi gần chú thím ba như tìm kiếm sự chia sẻ thì thím ba cũng đứng dậy đi vào phòng bỏ lại sau lưng câu nói lạnh lùng không kém chị.
– Tui đi ngủ mấy người làm gì làm.
Nó ngơ ngác nhìn chú ba, tha chú nói gì còn đỡ hơn đằng này lại mở miệng định nói gì đó rồi chỉ thở dài. Tính quay qua giao lưu với bé Xíu đỡ thì nhìn thấy gương mặt đầy sát khí của nhỏ, nó cũng hơi ớn ớn từ bỏ luôn ý định đó. Càng nghĩ càng không thể hiểu nói sao chị biết bửa nay nó đi chơi với nhỏ Ly được, nhưng chuyện nó đi chơi riêng với người khác là con gái đâu phải việc hiếm mà sao tự nhiên hôm nay trở nên như tội nhân thiên cổ thế này. Hàm oan ức, thực sự là nổi oan thấu tận trời cao mặc dù giờ này mặt trời đi ngủ mất tiêu, cũng chẳng nhìn thấy trăng đâu mà thấu cho nổi oan ức của nó bây giờ. Đang thui thủi một mình một góc tự xoa dịu hai cái chân đau thì chị Thủy đi ra từ hướng wc của tầng dưới.
– Hả? Sao chị ở đây? Sao nay đâu được qua tới đây rồi?
– Hổng ở đây chứ ở đâu?
Chị Thủy nhìn qua bé Xíu hỏi?
– Phương nó đâu rồi cưng?
– Lên phòng rồi, có bọn ác về cô Phương hổng ở đây nửa đâu.
Lời nói như mũi tên đâu xoạt vào người nó, nay từ cậu Mon trở thành bọn ác trong mắt con bé này luôn rồi.
– Xíu gọi chú Lâm taxi cho chị Thủy chưa Xíu?
Chị xuất hiện phía tầng trên nói vọng xuống, giọng vẫn lạnh như băng.
– Dạ em gọi rồi.
– Papa đi ngủ đi, tính ngồi đó nói chuyện với hắn hả?
– Ờ ờ rồi đi ngủ liền.
– Xíu đưa chị Thủy về rồi đi ngủ liền nha Xíu.
– Dạ!
– Chị Thủy về ngủ ngon nha, chú Lâm là taxi quen của gia đình nên an toàn lắm, mai mốt đi đâu về khuya chị cứ gọi chú nha.
– Ok bye em.
“Rầm” tiếng đóng cửa phòng rất to như muốn nhấn mạnh sự giận dữ của chị dành cho nó, giờ nó trở thành người vô hình với chị luôn rồi, nói chuyện với tất cả và trừ nó ra. Chị Thủy đi ra ngoài không quên ngoắc tay ra dấu cho nó đi theo, chắc là sợ chị của nó thấy đây mà. Khập khiễng mang hai cái chân đâu đi ra sân, chị Thủy vội kéo nó ngồi xuống ghế trước sân nhà, ánh mắt lộ rõ sự nghiêm trọng.
– Nay em đi chơi với gái đúng hôn?
– Ờ thì có.
– Thấy chưa, khỏi chối vô ích, chị thấy rõ ràng mà.
Ái chà thì ra đây chính là thủ phạm khiến nó trở thành tội nhân hôm nay, cũng ít có nhiều chuyện hại nó lắm, kẻ ác luôn ở cạnh bên ta đây mà.
– Trời ơi thì ra là chị! Nỡ lòng nào đi méc với chị Phương hại em.
– Xí! Ai kêu dám đi hẹn hò với gái, đẹp quá mà, vui vẻ quá mà, có sức làm có sức chịu nha chàng trai.
– Mà sao chị thấy được hay vậy?
– Còn hỏi nửa hả? Đi chơi đâu hổng đi dám đi ăn ngay quán lẩu của bạn chị. Bộ em quên anh Hiếu chủ quán mấy bửa mình đi ăn hả?
Rồi hiểu, nó cũng quên mất cái vụ này, mà nó đi chơi vô tư công khai bình thường, có ý định giấu diếm gì ai đâu mà né mấy chỗ quen của chị Thủy ra, thì cái quán lẩu đó cũng nỗi tiếng ngon, nhiều người biết nhiều người đi, quán do nhỏ Ly chọn chứ nó biết gì đâu.
– Chị hay quá, biết không chịu giấu dùm lại còn đi méc, hại em thê thảm rồi nè. Mà bé đó đi chung đâu phải như chị nghĩ đâu.
– Xời! Giấu cho cưng đi mèo mỡ hoài hả. Quên đi nha, phải méc để Phương nó trừng trị cưng cho bỏ cái thói đào hoa đi.
– Trời ơi lại còn trừng với trị, mà sao tự nhiên đi chơi với người khác cũng bị trừng trị nè trời.
– Kêu ổng thì kêu lớn lớn lên cho Phương nó nghe luôn ha. Làm như tội nghiệp lắm ấy.
– Nhưng mà…
– Nhưng gì mà nhưng, đi với gái vui vẻ cho đã thì ráng có sức mà chịu trừng phạt đi ha.
– Nhưng…
– Ráng chịu haha.
Hại mình lại còn cười vui vẻ, áp đảo nó hoàn toàn, đã vốn nói chuyện dở lại còn gặp cao thủ nói chuyện như chị Thủy, 100 thằng nó cũng không minh oan cho mình được nói gì là một mình nó.
– Coi cái mặt của anh Mon kìa, làm gì thê thảm dữ vậy. Haha mà nè, anh coi Phương là gì của anh mà sao anh sợ Phương ghen vậy ha. Yêu người ta rồi hả? Haha
– Mệt quá, không phải, nhưng mà…
Nó cũng không biết nói sao luôn.
– Sao? Giải thích đi chớ, sao im như gà mắc tóc rồi.
– Ờ ngon, chọc đi, thiệt là hối hận vì hay dẫn mấy người đi chơi quá, hại đi, chọc đi.
– Hihi cái đó tại anh tự nguyện à nha, hổng có kể công ran ha, anh đi mèo mỡ bên ngoài còn lôi em vô nửa hả, thà thời gian anh đi với con nhỏ đó anh dành cho em đi, em đâu đi méc bé Phương làm gì.
– Trời ơi…tui đi chết cho chị vừa lòng.=.=
Công nhận cái bà này mà bày chuyện chọc nó là nhây thôi rồi, muốn đột quỵ vì cái giọng ngọt như mía lùi này quá.
– Hihi anh Mon mà chết lây ai cho bé Phương trừng trị hả anh Monnnnnnn. Giờ anh có thời gian từ đây tới khi taxi qua rước em về để giải thích con nhỏ đó là ai, vì sao đi chơi với nó mà hổng đi với em, hổng thành thật em méc cho Phương giận anh luôn nhaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.
– Thôi thôi em mệt với chị quá đứng có giở cái giọng đó ra, nổi hết cả da gà rồi nè.
– Giờ anh có khai hông?
– Thì từ từ, làm gì dữ vậy, mà cũng ngồi xích ra coi, chị nặng muốn chết, đừng có dựa.
– Ê anh cho con đó dựa được còn em thì anh chê, anh được lắm haaaaaaaaaaaaaaaa.
– Rồi rồi chị là nhất trong lòng em được chưa, ngồi đàng hoàng coi, mõi muốn chết đây nè.
– Hihi!
Nó đành phải nói thật tất cả với chị Thủy mặc dù nó cũng chẳng biết vì sao mình lại thành khẩn khai báo đến vậy, có lẽ vì không muốn bị chị giận và chính nó cũng không biết gì sao lại sợ bị chị giận vì cái lý do này, nói chung tự nhien thấy mọi chuyện thiệt tào lao.
– Rồi đó kể hết rồi đó, vừa lòng hả dạ chưa. Hại em nửa đi.
– Vậy hả? Ok được rồi chị tạm tin cưng, sẽ điều tra sau vậy. Nói chung trước mắt thấy cưng cũng có lòng lắm đó. Chị hổng nhìn lầm người mà, cưng có biết cưng là một tên xấu xa đang yêu hông hả? Phải hại cưng dài dài thôi haha.
Vừa nói chị Thủy vừa bẹo má nó cứ như trẻ con không bằng.
– Này nói hết rồi còn tính hại gì nửa hả?
– Hihi dù sao cưng cũng là một tên rất đào hoa, cần phải để bé Phương trừng trị.
– Thôi thôi làm ơn tha dùm em, sung hết hai chân rồi đây này, thê thảm lắm rồi.
– Có nhiêu chưa có đã. Hihi thôi em về đây, mà anh liệu hồn đó, lo mà làm lành đi em hổng có giúp gì được cho anh Mon đâu.
Thiệt không biết nói gì với bà này, giỡn nhây vô cùng, trước giờ cũng quen rồi, muốn giận thiệt cũng không biết giận làm sao, đôi khi giỡn cũng vui mà đôi khi cũng dở khóc dở cười như giờ.
– Một buổi đi ăn chè thái ok?
Nó giơ ngón tay ra giá.
– Không! Một chè thái, một bánh plan, một buổi xem phim.
– Quá đáng!
– Vậy thôi về.
– Thành giá!
– Good!
Chị Thủy hất mặt lã lướt móc điện thoại ra bấm bấm rồi giơ màn hình cho nó xem, số của chị hiện lên rõ ràng. Đúng là con người vật chất, ép người quá đáng, vái trời bửa nào đi ăn bị tào tháo rượt một buổi nó cười cho biết thân.
– Alo bé Phương chị hoàn thành nhiệm vụ tra khảo tên tội phạm này rồi. Hắn khai con nhỏ đó tên Ly, là hotgirl hắn mới tán được hơn một tháng nay, tình cảm sâu đậm khó đo lường được lắm. Vậy ha em xử lý đi chị về, mai một gặp nói nhiều hơn. Bye em!
Sững sờ và thẫn thờ, không thể tin được nó bị chị Thủy bán đứng mặc dù đã thành giá, đã đánh giá sai lầm còn người này rồi, ba chầu ăn chưa đủ mua chuộc bả về phe nó sao trời.
– Này này. Nói vây là sao? Trả giá rồi mà. Nè đứng lại cho em, cái chị này.
– Bye bye cưng ha. Chụt!
Chẳng thèm quan tâm tới lời nó, bước vô taxi, mặt cười nham hiểm lại còn quay qua hôn môi xa chọc tức nó nửa chứ, thành phần này đã bị chị thu phục hoàn toàn về phe mình, quá nguy hiểm, giờ biết làm sao với chị bây giờ. Nó đành thui thủi đi trở vào trong nhà, lếch thân tàn lên lầu hy vọng kịp làm chị nguôi giận mà nghe nó giải thích oan tình. Cửa khóa trong, trước mặt là một mảnh giấy A4 dán trước cửa “Cấm tên đáng ghét vào phòng!”, phía dưới là cái mặt nó được chị in hình ra, vẽ hẳn vòng tròn lên trên cứ như bia tập bắn, 2 cây com-pa cắm ngay giữa trán, không biết nên cười hay nên làm sao nửa, giận cũng có đầu tư bài bản hẳn ra.
– Cậu Mon! Xuống em nói nghe.
Là tiếng bé Xíu gọi nó, cuối cùng căn nhà này cũng có người không xem nó là tội phạm nửa rồi, đúng là chỉ có bé Xíu là nhanh hết giận nó nhất.
– Sao Xíu?
– Cậu ra đem cái ghế vô nhà dùm em.
– Ờ ờ.
Thì ra là sai vặt nó, kệ dù sao nhỏ cũng hết gọi nó bằng cái tên “bọn ác” là đỡ lắm rồi. Vừa lui cui xếp cái ghế lại vác lên đem vào thì nghe phía sau tiếng cửa khóa “cạch”, ngơ ngác quay lại, thôi xong thì ra nó đã bị lừa ra ngoài để đóng cửa. Vỗ vỗ cửa với ánh mắt thành khẩn xin mở cửa, đáp lại nó bé xíu lè lưỡi nhăn mặt, hai bàn tay nấm lại giơ lên, đập lại rồi vặn vặn vào nhau, nó khờ cũng hiểu là ra dấu còn thấy nó ở đây là siết nó chết luôn đây mà. Thôi đã bị tẩy chay rồi thì đành về nhà mình ngủ, mai trở qua sớm tính tiếp, có sến cũng không đến nổi bắt chước trong phim đứng lỳ ngoài sân rồi chờ cơn mưa qua để người bên trong xót lòng tha thứ cho đúng kịch bản. Nó lủi thủi đi ra ngoài dắt xe định bụng sẽ đi về, gạc chống xe đưa chìa khóa vào mở thì đèn led đỏ chớp chớp sáng chứng tỏ có người đã vừa bấm khóa cửa điện tử, đồng nghĩa với việc chìa khóa của nó trở thành vô dụng, không cần thử bấm mã nó cũng đoán mã số đã bị đổi. Nó chưng hững nhìn vào đèn led chớp chớp như trêu ngươi, lại quay mặt nhìn lên hướng phòng chị, chợt nhận ra đêm nay xác định trở thành tù nhân bị giam lỏng, nhà không được vào mà cổng sân cũng không mở được để mà về, tường cao, cửa dầy, thân tàn như nó làm sao mà vượt qua được. Dù tính thế khá căn nhưng nó cũng hơi buồn cười vì cách chị giận, có đầu tư, có bài bản, chuyên nghiệp chứ chẳng đùa. Với người khác nếu giận linh tinh với lý do thế này chắc nó chẳng thèm lo lắng giải thích vì nó vốn bất cần, nhưng chẳng hiểu với chị nó không thể lạnh lùng làm được cho dù là giận vu vơ hay buồn nó thật sự. Dắt xe ngược vào trong sân, nó ngồi xuống lấy điện thoại ra gọi cho chị, bản nhạc chờ quen thuộc vang lên, chị bắt máy vài giây rồi cúp. Nó mĩm cười, không định gọi để năn nỉ gì, chỉ là kiểm tra thử, mĩm cười là vì chị của nó vẫn luôn giữ đúng lời hứa với nhau :”dù cả hai có hiểu lầm gì, giận nhiều đến bao nhiêu, cãi nhau thậm chí đánh nhau to cỡ nào…khi đối phương gọi thì phải bắt máy, không cần nói gì, chỉ cần bắt máy để người còn lại biết đối phương ổn vậy là đủ”. Vừa mĩm cười vừa suy nghĩ rất nhiều, có thể bây giờ nhớ lại lúc ấy công nhận nó ngu vô đối, vì nghĩ mãi chẳng hiểu sao chị giận nó ghê đến vậy, không phải lần đầu nó đi chơi riêng với con gái, nó từng đi riêng với bạn em, đi riêng với Hân, đi riêng với bạn Hân, đi riêng với chị Thủy, nhỏ Ngân, với bạn học là con gái, với vài cô nàng xinh đẹp ở công ty làm, với lễ tân của quán…chị có nói gì đâu. Với lại càng không hiểu nó đi với nhỏ Ly cho dù là mặt tình cảm thật đi, lý do gì chị giận nó nhỉ. Càng nghĩ càng ngu người, càng nghĩ càng rối tù mù, đành nằm dài xuống ghế gỗ mở điện thoại chơi xếp hình, đã đời chuyển qua bắn máy bay, chơi game con rắn. Chẳng biết bao nhiêu thời gian trôi qua, chị vẫn không thèm mềm lòng mở cửa hay có bất cứ dấu hiệu gì khác, có lẽ thực sự muốn nó ngủ ngoài sân luôn đây mà. Cũng may mùa này chưa phải mùa mưa, có gối, ghế đủ dài, có cả áo khoác, nhà chị cũng không có muỗi…nghĩ một hồi phân tích một hồi nó ngồi phắc dậy đập bàn cái rầm lấy tinh thần. Không cho về thì không thèm về, không cho vô nhà thì nằm vạ ngoài này, bị nhốt ngoài sân thôi mà mắc gì phải sợ, không cho ngủ trong phòng thì đây ngủ ngoài sân cho biết mặt. >.

My life ( Ngày hôm qua….đã từng ) – Phần 4
3.91 (65) votes

27 Comments

  1. duy says:

    Theo dõi truyện này lâu lắm r chắc khoảng 6 năm r từ cái ngày bên *** . Ôi bao kỉ niêm vui buồn . . tuổi thơ dữ dội của tôi hahha

  2. Hai says:

    Sao k vào face của M up cho hết luôn TLN °??? Update hết trên face rồi 🙂

  3. yolydyck says:

    truyện này drop rồi hả ad

  4. Hai says:

    Các cô các cậu các huynh các đệ cos hiểu gì về truyện đời… Cho tôi xin lời nhận xét xem nào! sao cứ phải bắt cậu ấy viết kết có hậu? mấy ai hiểu được ? Tác Giả Blog ngày hôm qua đã từng :») TLN vào đây xem nào sao để blog như này được :°(

  5. Hai says:

    Ơ. Định Mệnh nickname meomun xl TLN nhé cho e nc với thanh niên này cái điệp khúc… Chú muồn chjk hớ thi sang trang khác post trang truyện gì tùy ý chjk của chú m nhé còn ở đây trang VOZ nhá! Chú làm ơn highligh giùm cái thanh niên thẩm du nắng 1chiều. :»)

  6. Câu chuyện hay quá..đọc nhìu lúc thấy mk buồn theo nhân vật..có lúc lại thấy lâng lâng vui vui…giá như có thể đc gặp mon và chỵ phương

  7. love angel says:

    bao giờ ra chapter mới vậy ad ơi ????

  8. meomun says:

    Hoi that nhe ban viet nghe xao wA an ngu voi nhau ma khong chjk

  9. meomun says:

    Bao gjo ban viet bai moi boss len vay dang hay.ma ban vjet co hau chut nhe.neu dam cuoi nho.up len a e liiik nhe

  10. yolydyck says:

    đợi dài cổ 2,3 tháng mới ra 2 chap hóng quá ko biết kết thúc thế nào?

  11. Hiếu says:

    ĐAg hay thì thì hết rồi . đọc xog mất gần 4 ngày mà khóc mấy lần . hay ghê. Ko bít bh mon và chi phương ntn nữa . ra chap mới đi

  12. No name says:

    C0n phan nao nua k ad

  13. suyt ngoan. says:

    Mon sn 90 vay nam nhất la nam 2008 toi gìo thi chuyen mon vs thy la 9 nam roi.
    Chuyen nay minh nghi kt o day dc rui. Rat hay va kt co hau

  14. Sky Blue says:

    ra chap mới đi ad.chuyện hay và hấp dẫn qúa hà.nhanh nhanh nghe ad.

  15. hurt says:

    tip đi ad .ad đợi cj thy bao lâu rui

  16. lee * * says:

    đọc câu chuyện của bạn làm tôi nhớ đến có quãng thời gian tôi từng như bạn.tôi nhận thấy ở tôi còn giống bạn cả về tính cách:lạnh lùng,ít nói,bất cần,tôi không dám tự tin về khoảng đào hoa như bạn.tôi rất mong bạn có thể đọc được cmt của tôi.hi vọng bạn sẽ viết tiếp câu chuyện này.rất mong ở cuối truyện tôi sẽ nghe bạn và Phương đến được với nhau…..và tìm thấy ở đó hai từ hạnh phúc.chào bạn

  17. Thanh says:

    Ad oi co phai cuoi cung chi Phuong di dau vay ad?E mog ket thuc chuyen a vs chi Phuog duoc o ben nhau suot doi lun!:-*

  18. Hai says:

    Thần tuợg truyện T/C cuả Mon hay hết chổ chê ko có nhu truện khác xớm chap moi nha ad

  19. yolydyck says:

    ad còn nữa không hay là hết rồi

  20. quang says:

    Hazz hồi ký thật buồn

  21. Thư says:

    hồi ký của a buồn wá mog a được hạnh phúc

  22. phuoc says:

    ad bạn có thể viêt kết chuyện có hậu đc k? Mình lun hóng đợi add

  23. Hai says:

    Thấm that ad nhĩ doc mà minh co nhiù hoài niem khơi z cũg buồn cũg chẳg muon nho ve ngđó nhưg k đc ukm thì đa tình ad nhĩ……:)))))(
    Tụi e hóg châp moi lắm đó ad

  24. tui...là says:

    sao ko viết tiếp đi bạn hóng mấy hum nay rùi mà ckua thay j

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn