Dì tôi là một teen girl – Phần 1

Đây là một bộ truyện 18+ nhẹ nhàng lôi cuốn mời các bạn đón đọc Dì tôi là một teen girl full, dì tôi là một hot girl.

Danh sách các phần trong bộ truyện

Dì tôi là một teen girl phần 1 (chap 1 – chap 50)

Dì tôi là một teen girl phần 2 (chap 51 – chap 74)

Dì tôi là một teen girl phần 3  (chap 75 – chap 99)

Dì tôi là một teen girl phần 4  (chap 100 – chap 124  )

Dì tôi là một teen girl phần 5  (chap 125 – chap 131 – đang viết )

**Chap 1**

Chào tất cả các bạn…mình sẽ giới thiệu sơ qua trước nhé!
Mình tên là Duy sinh năm 1994, mình là người Sài Gòn.
Mình vừa mới đậu đại học và hiện đang đi học tại một trường khá có tiếng ở thành phố.
Mình xin kể chuyện ba mẹ trước vì có ba mẹ mới có chúng ta mà, hì.
Ba mình 46 tuổi (sinh năm 1967) và hơn mẹ 2 tuổi.
Ba mẹ mình là người cùng xóm, yêu nhau và kết hôn trong sự ngăn cản của gia đình hai bên…
Vào năm 26 tuổi thì ba lấy mẹ và hơn một năm sau đó là có mình- không ăn cơm trước kẻng gì đâu nhá.
Mẹ mình là một người phụ nữ đẹp, hiền lành, yêu thương chồng con hơn cả chính bản thân bà…sống chan hòa với mọi người…theo nhận xét của những người từng tiếp xúc với mẹ mình thì là thế!
Nhưng đáng tiếc thay ông trời lại bất công với mẹ – mẹ mình bị bệnh tim rất nặng từ khi chập chững biết đi…bà sống những ngày tháng ít sinh hoạt, vui chơi như những đứa trẻ khác và cũng bởi vậy khi ba mẹ đem lòng yêu thương nhau thì tất nhiên gia đình hai bên cản trở vì gia đình bên nội chỉ có duy nhất ba mình và rằng mẹ bị như vậy thì sẽ không biết ngày nào bệnh mẹ trở nặng.
Khi mẹ mang thai, ba mình nhất quyết đẻ (sinh) mổ nhưng mẹ khăn khăn không chịu, đến khi lớn lên mình mới biết mình mang trong mình là tình yêu thương và… một nửa mạng sống của mẹ(chap này mình viết gần hai ngày trời, vì khi viết mình cứ sụt sùi ).
Mình sống trong sự đùm bọc và yêu thương của ba mẹ cùng theo đó là tiếng run đều đặn của máy trợ tim trong lồng ngực mẹ…xót xa.

Dì tôi là một teen girl

Dì tôi là một teen girl

Mình và ba chỉ mong mẹ sống thật lâu và vui vẻ bên gia đình, được bên chồng bên con…nhưng ông trời nhẫn tâm cướp đi cái niềm hạnh phúc nhỏ nhoi mà mẹ mình tưởng chừng như nắm giữ…..
Vào năm mình học lớp 8 thì bệnh tim mẹ trở nặng, đêm hôm đó mẹ mê man và được chở vào viện trong hoàn cảnh tim đập yếu, loạn nhịp và có cả lúc dừng lại.
Ba mình lo lắng sắp xếp mọi công việc (với vốn và sự bương trải thì ba mình đã xây được vài nhà nghỉ, quán cf và 1 cái khách sạn ở cái đất Sài Gòn này)ở bên chăm sóc mẹ hơn hai tuần trời.
Mình quả quyết xin ba cho được nghỉ học để bên mẹ…ba đồng ý nhưng mẹ thì nhất định không chịu, khi mẹ biết tin mình nghĩ học vì muốn ở bên chăm sóc bà thì lúc ấy bà lại khóc nhiều hơn và nói sẽ chết nếu mình nghĩ học.
Và rồi… cái ngày đó cũng tới…
Sáng hôm đó chẳng biết diễn tả cái ngày đó sao nữa…trời trút một cơn mưa buồn dày đặc và âm ĩ, nặng hạt và tràn lan khắp mặt đất…có lẽ là dành tặng riêng cho những người đang trong hoàn cảnh như mẹ và ba con mình thì phải…

Buổi sáng đi học chiều mình ghé qua thăm mẹ thì đã thấy bác sĩ đang nói gì đó với ba ở ngoài hành lang…mình bước chậm chạp lẳng lặng vào với mẹ mà trong tâm trí cứ dấy lên một nỗi sợ vô hình…Gần 7h thì mình phải về nhà để ăn uống, làm bài tập và nghỉ ngơi.
Đêm hôm đó, mình đang nằm trên giường thì nghe có tiếng điện thoại bàn…đứng dậy, chân mình như đi không vững.Đầu óc quay cuồng, mình nhớ lại những gì xảy ra hồi chiều…nhớ lại vẻ mặt của ba mình khi nghe từng từ thốt ra từ miệng của vị bác sĩ nọ…Tâm trí mình hoảng loạn…các bạn hình dung được nỗi lo khi nghe những cú điện thoại vào đêm khuya trong hoàn cảnh người nhà đang bệnh nặng nằm viện là thế nào chứ???.
Nhấc điện thoại lên…mình lắp bắp:”A lô””…đầu dây bên kia là ba mình…
Ba mình thông báo…mẹ mình mất rồi các bạn ạ.
Cảm giác như mọi thứ đổ gục trước mắt mình…cuộc sống này như ko còn ý nghĩa và đáng sống nữa.
Mình khóc rất nhiều, hối hận và suy nghĩ lại những việc trước đây…tự trước giờ mình từng làm cho mẹ khóc, mẹ buồn, mẹ la rầy…mỗi lần bị mẹ mắng là mặt mình lại nhăn nhó và có lần còn nói hỗn nữa.
Nhưng từ giờ…không có mẹ thì ai sẽ la rầy mình ???…Mình thương mẹ mình nhiều lắm…nước mắt cứ ứa ra ngày một nhiều!Cảm giác cứ như mình là một thằng khốn nạn thực sự và đây là cái giá phải trả vậy…
Mình thấy và cảm nhận được nỗi đau của ba…Ba mình khóc rất nhiều…ba yêu mẹ nhiều lắm, tình cảm của ba dành cho mẹ chân thành và cao qúi hơn tất cả…
Trong những ngày đám tang mẹ, Ba như người mất hồn, chẳng ăn uống gì và cứ thơ thẩn cho mãi tới hôm sau ngày chôn mẹ được vài bữa.
Nhiều người ra vào nhà viếng mẹ, ba mình chỉ qùy bất động mắt nhìn vào hư không của mặt đất mà chẳng nói chẳng rằng.Mình còn nhỏ nên chẳng biết phải làm gì hết! Nhưng thật may mà có cậu em mẹ mình(mẹ mình có một anh trai và một em trai,cậu hai thì đã đi định cư ở nước ngoài từ khi mình vừa lọt lòng), một chú bạn nối khố chơi từ nhỏ đã từng vào sinh ra tử với Ba trong nhiều chuyện và hai cô nào đó (chừng 22,23 tuổi vì nhìn rất trẻ) mà mình chưa từng được gặp nhưng lát nửa đây một trong hai người phụ nữ đó sẽ là bước ngoặc và gắn bó với cuộc sống của mình từ lúc đó cho tới tận bây giờ.
Sau ngày chôn cất mẹ, hằng đêm mình bước xuống tầng đi vệ sinh thì luôn thấy Ba ngồi trên cái ghế dựa trong phòng nhìn ra cửa sổ và trong tay cầm khư khư bức di ảnh của mẹ…mắt mình cay lắm, muốn chạy vào ôm ba mà gào thét nhưng chững lại, mình biết rằng Ba cần khoảng lặng để vượt qua và rằng trong thời gian chăm sóc mẹ Ba đã phải đau đớn và vất vả rất nhiều bây giờ…Ba cần được nghỉ ngơi.

Dì tôi là một teen girl – Phần 1
2.42 (195) votes

3 Comments

  1. Hung says:

    Cho xin link video đi

  2. ninh says:

    Cũng tạm ổn nhưng dài quá

  3. tủn says:

    Đọc truyện rất là ức chế tới chập 28 nghi

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn